Khi già đi, tôi sẽ không lo nghĩ mấy chuyện bao đồng của con cháu 3 đời như bác mẹ thường lo âu. Con cháu đều có cuộc sống riêng, tôi cần sự yên lặng để thanh thoả, ngơi nghỉ, cứ để mọi thứ thuận theo quy luật thiên nhiên của cuộc sống.
Khi già đi, tôi sẽ không nhắc nhỏm con cháu về một điều gì đó quá cũ, rót vào tai chúng mãi một câu chuyện xa xưa, hay căn dặn chúng những điều khôn cùng lạc hậu. Cho dù nói nhiều hay ít, nói đúng hay không thì con cháu vẫn cho rằng đó chỉ là lý lẽ vớ vẩn của người già.
Khi già đi, tôi học cách buông tay, chẳng cần nghĩ ngợi những người trẻ mỗi ngày lướt qua đời tôi một cách nhẹ nhàng như thế nào. Tôi chỉ mong mình đủ sức để tự nấu một món ăn thật nhừ, tự tắm rửa hàng ngày. Tôi cũng không câu nệ mọi ngóc ngách trong nhà đều phải tinh tươm sạch sẽ, chỉ để ý đến sức khỏe của bản thân nhằm giảm bớt sức ép cho con cháu khi phải săn sóc tôi.
Khi già đi, tôi cũng mong trời thương, nằm xuống nhắm mắt xuôi tay một phát là đi ngay. Bởi tôi đã tận mắt nhìn thấy nhiều cảnh đau lòng xảy ra khi con cái chăm chút ba má già. Có nhiều chuyện bấy lâu nay tôi cứ nghĩ chỉ có trong văn chương thời hiện thực phê phán, nhưng không, nó vẫn được diễn ra trong cuộc sống thường nhật. Nghĩ đi nghĩ lại, con cái ai cũng tốt và có hiếu với bố mẹ, nhưng khi bố mẹ trở nên gánh nặng hàng ngày hoặc nhiều ngày thì tình cảm sẽ mai một dần đến mức không còn thấy thương yêu nữa, chỉ còn chịu đựng, khổ sở, nhất là con rể hoặc con dâu và cháu, những người không trực hệ, không được ông bà trực tiếp đẻ ra.
rút cục, khi già đi, ta muốn chẳng nợ nần gì nhau trong thế cuộc này, chỉ cần được an yên, bởi tôi nghĩ bất cứ ai, cho dù một thời trẻ hoài bão, ngang dọc, vội vã, rồi khi đến lúc già chỉ cần hai chữ an yên mà thôi.
Quý Hoàng
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét