Tôi có vài mối tình, rồi đi làm theo công trình nên dần cảm thấy bản thân không còn tý cảm xúc về ái tình. Cộng với công việc có phần không được trơn nên không biết tự bao giờ tôi quên luôn cảm giác yêu đương.
Giờ đây, thấy bạn bè đã tuần tự lập gia đình, làm ăn ổn định, tôi thấy mình có phần bất tài, vô dụng. mới rồi bố mất vì bệnh nặng, tôi quyết định rời bỏ đô thị để về quê làm cho gần mẹ. Cậu tôi có một người con trai. Tôi và em sinh cùng ngày, chỉ cách nhau vài phút, từ xưa đến giờ tôi luôn là người thua toàn diện, lúc nào cũng bị đem ra so sánh với cậu ta. vốn liếng tôi đã mặc cảm nay còn tự ti hơn khi công việc không được tốt, còn cậu ta đã có nhà, xe hơi. Thật sự không biết vì sao tôi thảm hại đến vậy, đôi dòng tâm tư gửi đến quý độc giả, mong được chia sẻ và tham mưu.
Quang
độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, trả lời thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét